GTS ☯ TU LÀ LÀM GÌ?

06/12/2017 15:43

Nhiều bạn giác ngộ đạo phật sẽ nói tu là sửa... Vậy bạn sửa mình hay sửa ai?



 

Tôi xin nêu quan điểm của tôi đó là tu để sửa mình.

Bản thân tôi thời gian trước may mắn có được chữ ngộ, nhưng kèm theo đó là bị chấp niệm, tôi chấp niệm là mình giỏi rồi, đầy người không bằng mình, những kẻ đó tu cả đời không bằng mình tu 1 năm.

 

Chấp niệm thứ 2 là chấp niệm về những phát ngôn của người khác.

Nhiều người tâm chưa an, ý loạn tâm mê, có những phát ngôn không hay, tôi cũng để vào lòng mình, giận lây sang người khác. Tôi chấp họ vậy nên tôi cũng là kẻ ý loạn tâm mê mà thôi!

 

Thứ 3 là chấp niệm về đạo. Là con cái 4 phủ nhưng lại tìm hiểu về các đạo khác, dẫn đến sự hỗn tạp. Tôi nghĩ mình biết càng nhiều càng tốt cho đường tu của mình, nhưng càng biết nhiều càng loạn, mất đi sự tin tưởng tuyệt đối vào đạo.

Bản thân tôi nhận ra chấp của mình qua lời nói của 1 ng thân thiết với tôi, người đó nhận ra sự thay đổi của tôi.

 

Muốn phá chấp phải nhận ra chấp niệm của mình trước, cứ u mê không nhận ra mình chấp ở đâu thì mãi mãi không phá được chấp. Vĩnh viễn không thể tu được!

Tu chính là phá chấp, là sửa mình chứ không phải sửa người khác. Câu nói này tôi từng nghe ở đâu đó nên tôi lấy làm tiêu đề cho bài viết của tôi.

Gỡ bỏ được những khúc mắc trong lòng là phá bỏ chấp niệm trong tâm thấy thật thoải mái.

Ai cũng có chấp niệm, chấp niệm mỗi người khác nhau.

Chúc các bạn đồng tu phá được chấp của mình để tiếp tục bước đi trên con đường chính đạo.

Dù người theo đạo nào xin hoan hỉ, nhất tâm với con đường mình chọn, đừng quan tâm đến những thay đổi của đạo khác, đừng lôi kéo người theo đạo khác về đạo mình.

Tùy duyên mỗi người sẽ gặp Đạo của đời mình!

Tĩnh Tâm 05/12/2017

 


 

Jan Nguyen Bài viết hay quá, cơ mà việc tu đạo Mẫu nhưng tìm hiểu thêm các đạo khác mình nghĩ cũng k sao nếu các đạo đều nằm trong phạm vi cùng đi trên bánh xe nhân quả.

Quan trọng bạn có khả năng hấp thụ đc hết các giáo lí đó 1 lúc k ? Cũng giống như con người ta k phải ai cũng có thể làm 2 việc một lúc.

Thế cho nên thay vì tìm hiểu các đạo cùng 1 lúc thì hãy tìm hiểu từ từ hoặc phải cắm cọc vào 1 loại đạo tu chính còn các đạo khác chỉ để tham khảo

 

Nguyễn Văn Thành Nói Đến Tu Tâm Chính Là Gốc Dễ Của Con Đường Tu ? Tu Tâm chiểu theo giáo lý nhà phật Đó chính Là Giữ Thân Giữ Khẩu Và Giữ Ý ? Và Từ Tu Tâm Chúng Ta mới Tu Được Đạo ?

 

小江 Tu là tự sửa bản thân, sau là sửa cho người.

Vì sao lại sửa cho người ? Vì đã sửa mình, thì đem những gì đã tiếp thu được, và thực hành. Nhưng cũng phải sửa tùy duyên . Vì chữ duyên ko phải lúc nào cũng là hữu duyên, hợp thời, đúng lúc.

Ngoài ra việc tìm hiểu đạo giáo đó là tăng thêm kiến thức, thêm những giá trị sống, nhân văn và hành trì để giúp bản thân tu tập ngày một tốt hơn.

Chấp niệm :

Chấp niệm phải hiểu theo nghiã nào ? Tốt hay xấu ?

Tốt là sao ? Là cái chấp niệm ko đem lại kết quả có hại, ko ảnh hưởng đường đi đã chọn.

Xấu là sao ? Là chấp vào những quan điểm, kiến giải bảo thủ, ngang tàng. Chấp niệm xấu theo tà đạo khi tâm động lên u mê ko tỉnh táo.

Theo như bài viết

Chấp niệm thứ nhất là Chấp ngộ

Đúng cái chấp niệm vào bản thân cho là đã ngộ đạo đã khéo đi trên đường tu. Nhưng tại sao khi đó bản thân ko Sửa ngay ? Đã chấp ngộ cũng tức là có phần ngộ đạo, cho là hơn người cũng là có một phần trí tuệ. Vậy sao ko sửa ngay khi thấy có điều bất thường đang xảy ra. Mà phải để động tâm chấp niệm thứ hai xuất hiện.

Chấp niệm này thật ra tự khai trog ý niệm của bản thân chứ ko từ ngoại cảnh.

Ngoại cảnh tác động nhưng trog ý niệm, tâm thức đã có rồi lên khi gặp chướng ngại sẽ nổi ý xoay chiều khiến tâm động. Chấp niệm xuất phát từ chấp niệm đầu tiên tức là chấp Ngộ.

Lại một lần nữa ko sửa mình luôn lại để chấp niệm thứ ba đi tới.

Chấp niệm vào đạo ? Ko. Đây ko phải là chấp niệm mà là ý niệm. Chưa có gì khẳng định là con cái bốn phủ, ko có gì khẳng định khi tìm hiểu đạo khák lại hỗn tạp. Càng biết nhiều càng loạn.

Đây chỉ là Chấp niệm ý của tâm thức xoay chuyển của bản thân. Từ ngộ qua ngoại cảnh qua ý niệm mới.

Bản thân tự chấp vào ý niệm của chính mình . Những chấp niệm kể trên thật ra nó ko phải là chấp. Mà nó chỉ là những ý niệm khởi từ tâm đạo.

Ngộ là ý niệm về duyên giác, về đạo phật tự ngộ ra từ ngộ thức, ngộ tâm tính, ngộ trong hành.

Ngoại cảnh là đời. Ý niệm về đạo đời khởi lên khi tâm ko an tịnh. Khi động tâm qua ngoại cảnh.

Đạo là tâm đạo là đường đạo dẫn đến ý niệm khởi xoay về đạo giáo.

Phá chấp : là phá bỏ những ý niệm bảo thủ, quan điểm ko hợp tình, hợp lí. Đó là phá chấp.

Chứ ko phải phá chấp những chấp niệm trên.

Đường tu đạo là con đường rất dài nó luân hồi từ kiếp này qua kiếp khác nó theo nhân chúng ta gieo trồng để rồi tới một ngày nó kết trái. Ngày kết trái chính là ngày thoát sinh tử, ko vướng vào luân hồi lục đạo. Nhưng ngày đó còn xa lắm lên cứ kệ nó.

Chúng ta được làm người đã là phước phần may mắn lắm khi trải qua luân hồi các kiếp. Chúng ta có duyên vs phật, thánh âu cũng là nhân đã gieo. Đường đạo của đạo giáo tuy là khác nhau nhưng cái gốc rễ lại giống nhau đó là giác ngô ra chân lí. Vừa lí thuyết vừa thực hành. Chúng ta có đầu óc, tư duy phát triểm thêm tâm đạo sáng khai mở sâu rộng lên chúng ta lên học tập thật nhiều từ đạo và đời.

Một điều quan trọng nhất chúng ta phải thực hiện đầu tiên đó là Tu đạo gia. Tức là thờ phụng tiên tổ và cha mẹ đang sống ae họ hàng.

Muốn tu theo đạo nào đó là tùy duyên chúng ta lựa. Nhưng trước khi tu theo đạo ấy hãy tu tại gia trước. Rồi hãy tu theo đạo ấy. Đạo gia ko tu đk thì tu đạo gì đi nữa cũng chỉ như nước bị đá chặn khó chảy, khó thôg.

Chính đạo :

Chính đạo là đường đi ngay thẳng, sáng, ko u mê, ko tà đạo.

Chính đạo này từ ý niệm thiện khởi ra trog tâm thức, tâm đạo, hành đạo.

Tất cả mọi điều nói trên đều từ ý niệm khởi ra trog tâm thức, tư duy của chúng ta. Vậy lên chúng ta là người quyết định mọi việc khi đã dùng tư duy suy nghĩ thấu tỏ.

Đây là chút chia sẻ của cá nhân mình. Mog mọi người hoan hỉ và sai xót xin hỉ xả bỏ qua và góp ý.

 
 
 

Nguồn: Tĩnh Tâm